Những tấm ảnh gợi mở lấp lánh

By Nguyễn Duy Tuấn

2021

NGUYỄN DUY TUẤN và những tấm ảnh gợi mở lấp lánh

Nếu đã xem ảnh rồi sau đó có dịp gặp Tuấn ngoài đời, tôi tin bạn sẽ không dễ kết nối được nhiều điểm chung giữa vẻ ngoài mảnh khảnh, giản dị của chàng trai quê Hà Tây, sinh năm 1991, với những tấm ảnh anh chụp cuộc sống quanh mình đầy niềm vui lấp lánh, mà lại có thể khiến bạn choáng ngợp.

Nguyễn Duy Tuấn theo học lớp Nhiếp ảnh Nghệ thuật của trường ĐH Sân khấu Điện ảnh, Nhiếp ảnh Hà Nội. Khá giống với một số trường hợp bạn ảnh khác tôi từng được xem và có ấn tượng ngay lập tức, điều khiến tôi không ngần ngại chủ động làm quen tìm hiểu như với Twins của Cường Đỗ Mạnh, loạt ảnh street thời kỳ đầu của Chu Việt Hà vv.. thì ảnh Tuấn chụp cũng vậy. Luôn có sự khác biệt về cách cảm nhận tình huống và thể hiện. Tuấn chụp ảnh đơn giản như thể anh mượn bất kỳ tình huống nào cũng thành cái cớ để bộc lộ niềm vui và lòng thương mến của bản thân tới mọi thứ xung quanh dễ dàng. Nguyễn Duy Tuấn không chụp ảnh nhiều chủ đề độc lạ, mà hướng ống kính tới những điều gần gũi hàng ngày, những mối quan hệ tình cảm thân mật, những cử chỉ bày tỏ bâng khuâng, những mối quan tâm thường nhật. Đặc biệt loạt ảnh chụp quê hương nơi Tuấn sinh ra và lớn lên, Trần Đăng, không thể tình hơn. Gán cho ảnh đời thường của Tuấn cái mác “lộng lẫy” sẽ khiến người xem bối rối, vì có cả đúng và sai. Với cá nhân tôi, hai từ “lấp lánh” mới thực phù hợp và đúng mực để dành cho ảnh của Tuấn.

Ảnh của Tuấn đã được mời tham gia triển lãm nhóm tại Chiang Mai photo festival năm 2020, do nghệ sỹ giám tuyển Nguyễn Thế Sơn đề cử. Ngoài ra, loạt ảnh chụp quê hương của Tuấn cũng đã được giới thiệu trân trọng tại platform Matca trước đó. Hiện tại, Nguyễn Duy Tuấn đang làm nhiều công việc liên quan tới nhiếp ảnh cùng lúc.

Thêm một điều nữa, nếu xem ảnh trước thì các bạn có thể bất ngờ với những câu trả lời giản dị và khá kiệm lời từ tâc giả. Nhưng có lẽ vậy mới đúng tính cách của Tuấn: thay lời nói bằng những tấm ảnh biết kể chuyện. Tôi có chút ghen tỵ vì chưa thấy ai sử dụng nhiếp ảnh như một thứ ngôn ngữ giao tiếp giàu biểu cảm và tự nhiên đến thế.

Mời các bạn cùng đọc nguyên văn đoạn hội thoại và xem ảnh Tuấn chụp dưới đây. Chân thành cảm ơn.

Thân mến,
Hải Thanh / Theworkshop by HT
(Bản quyền hình ảnh: Nguyễn Duy Tuấn)


01. 

HT: Tuấn hiện đang làm gì để sinh sống? Công việc có liên quan tới nhiếp ảnh không và vẫn còn chụp chứ?

DT: Chào anh và mọi người, công việc chủ yếu của em hiện tại là chụp ảnh thương mại, em cũng không chụp tập trung vào mảng gì, ai thuê chụp gì thì làm nấy, em nhận nhiều thứ làm cho đỡ nhàm. Lúc cày lúc chơi dài.

02.

HT: Xem facebook của Tuấn có nhiều loạt ảnh đa dạng khác nhau, liệu chọn một trong số đó làm đại diện tiêu biểu cho việc thực hành nhiếp ảnh của bản thân sẽ là gì, tại sao?

DT: Trong đầu em cũng không rạch ròi lắm với các thể loại khác nhau. Chụp chủ yếu để thỏa mãn bản thân, em có nhu cầu nhìn ngắm mấy thứ đẹp đẹp với nhiều khi bị căng thẳng, em cứ đi chụp thôi, đi bộ nói chuyện người này người kia, ngắm hoa nghe chim hót lại thấy thanh thản.

03. 

HT: Tuấn học cụ thể những gì trong mấy năm tham gia lớp Nhiếp ảnh Nghệ thuật của trường ĐH SKĐA Hà Nội? Sự ảnh hưởng của các thầy trong trường tới sinh viên như Tuấn có lớn không? Điều đó đến từ kiến thức, thái độ, cách tổ chức vv.. hay gì khác nữa?

DT: Quen được nhiều bạn bè, thầy cô là điều ý nghĩa nhất với em trong lúc học trong trường. Sống trong một môi trường vui vẻ, mọi người nói chuyện, ai cũng cho em những thứ hay ho, mở rộng tầm mắt với thế giới xung quanh. Các kiến thức về tạo hình với xây dựng nội dung, biên tập các thầy đều hướng dẫn chi tiết. Khóa em, các thầy là người dạy cũng như thần tượng luôn. Nên thích đi học lắm :))

04. 

HT: Kể về một trải nghiệm thất bại trong việc công nhiếp ảnh của Tuấn, nếu có thể?

DT: Nhìn ngắm thế giới xung quanh thì chắc không có thất bại đâu ạ. Hihi

Cảm ơn Tuấn và chúc mọi điều tốt đẹp. Mong chờ được xem tiếp ảnh của em trong tương lai gần.